Chia sẻ

Vài hàng về cinematic

Không biết các bạn nghĩ thế nào, nhưng cá nhân tôi, một người cũng chỉ chân ướt chân ráo đi vào thể loại cinematic, nhận thấy rằng : ảnh cinematic không đơn giản là cứ blend màu phim, crop 16:9 rồi thêm hai dải đen theo tỷ lệ 2.35:1.

Đấy chỉ mới là điều kiện cần mà thôi, theo cá nhân thì thể loại này cần có một nội dung, một câu chuyện, bạn muốn mở thì cứ để vậy, bạn muốn xoáy vào điều gì đó, hay sáng tạo hơn thì thêm text vào (còn gọi là sub, cho giống phim), để dẫn dắt người xem vào nội dung bạn muốn đề cập tới. Tôi rất ít khi thêm text, vì tôi muốn người xem tự nghiêm thấy điều mà họ đang nghĩ, để họ tự tưởng tượng về một câu truyện hay gợi nhớ về một hình ảnh của quá khứ.

rainy_day_mini

Rào — ảnh của bạn Dinh Phuc : www.facebook.com/kaga.nagi

 

Vì sao nhất thiết phải thêm vào hai dải đen, vì sao phải đúng tỷ lệ 2.35:1 và ko đc thêm text vào dải đen? Những câu hỏi mà bản thân tôi cũng đã từng tự hỏi, và tôi đã từng ko thêm vào hai dải đen ấy, vì cho rằng cái chất cinematic ko nằm ở việc thêm hai đải đen, mà nằm ở phần nội dung như đã nói ở trên. Về sau tôi đã thay đổi suy nghĩ đó, hiện giờ tôi cho rằng việc thêm hai dải đen làm tôi phải đắn đo canh chỉnh, chọn góc, để tôi biết rằng tôi đang chụp thể loại cinematic, như đã nói và tôi xin được lặp lại cinematic không phải chỉ blend màu phim và thêm vào hai dải đen. Như vậy tôi phải tự đặt mình dưới góc nhìn của format 2,35:1 xem như là tập luyện sự quan sát trong nhiếp ảnh. Còn về việc không chèn text vào hai dải đen là để tự mình phải suy nghĩ kỹ phần text, text một khi đã thêm vào thì nó là một phần của tấm ảnh, nó có quyền hưởng một chỗ trong tấm ảnh, sẽ góp phần làm thay đổi bố cục của ảnh, nên các bạn sẽ phải đắn đo lựa chon text cho súc tích, phù hợp. Cá nhân tôi tự nghĩ chưa đến trình độ ấy, nên không cho text vào, chỉ khi nội dung thật sự quá mạnh mà thôi

Giữ em đi

Cá nhân tôi chỉ chèn text vào khi phần nội dung của ảnh rất mạnh

 

 

Thế nào là một tấm ảnh có nội dung, câu chuyện ? Theo tôi thì ảnh streetlife rất thích hợp, người chụp là nhân chứng cho khoảnh khắc đó, họ biết rõ hơn ai hết về hoàn cảnh chụp tấm ảnh đấy, nên họ dễ dàng thêm vài hàng text để truyền tải nội dung tốt hơn, tuy phần nội dung đôi khi không liên quan gì đến hoàn cảnh chụp ảnh thật, nhưng có sao đâu, phim mà, đâu phải phim nào cũng là phim tài liệu :)

Ảnh chân dung mà có câu chuyện thì khá là khó, ảnh couple sẽ dễ hơn, vì chụp ảnh thường diễn, và cảm xúc 2 người cũng rất phù hợp vì dụ như 2 tấm ảnh dưới đây

Ảnh tôi chọn

Ảnh tôi chọn (chưa edit)

Ảnh người được chụp chọn

Ảnh người được chụp chọn (họ tự edit)

 

Các bạn thấy gì qua hai ảnh này ? Ở ảnh thứ hai, hai người đang hôn nhau, còn ở ảnh thứ nhất, họ chỉ mới chạm mũi với nhau, tôi chọn ảnh thứ nhất vì xem mà không biết thật sự họ đang làm gì, vừa mới hôn, hay là chuẩn bị hôn, theo tôi thì cái hay của tấm ảnh nó nằm ở cái khoảnh khắc lập lờ đấy, người xem có thể tự vẽ lên một câu chuyện, tự nghĩ về cái hành động tuy nhìn thấy nhưng lại khó đoán đc, hơn là nhìn một nụ hôn (nụ hôn thì đẹp đấy, nhưng nhìn trên phim ảnh nhiều quá rồi đâm ra nhàm)

Chụp ảnh không chỉ là nhìn những điều người khác không thấy, mà là thấy nhiều hơn những điều bản thân đang nhìn

Vài hàng trên là những điều tôi chia sẻ về cái nhìn phiếm diện của bản thân về thể loại cinematic, còn các bạn? hãy bày tỏ quan điểm của bạn về thể loại mới mẻ này :)

 

 

Toby Tran

Toby Tran

Co-founder
Chụp ảnh không chỉ là nhìn những điều người khác không thấy, mà là thấy nhiều hơn những gì bản thân nhìn