Góc nhìn

Mùa hoa xoay

Có một mùa rất đặc biệt mà tôi gọi là “mùa hoa xoay” ở Sài Gòn – là mùa của những cánh chò nâu nở rồi rơi. Hè đến, khi tiếng ve kêu rải rác ở đâu đó trên tán lá thì những cây chò nâu tung quả và hoa trên rất nhiều các con đường. Nhất là buổi sáng sớm, hoặc chiều tà, từng cơn gió cuốn hàng ngàn cánh nâu đỏ xoay tít như chong chóng trước khi chạm đất.
Sài Gòn, có những con đường, tôi đi qua rồi chỉ mang máng nhớ một cái tên, hay là quên bẵng đi, để lại vội vã trên bao nhiêu con đường khác. Nhưng có những con đường đã qua rồi mà hoài muốn quay lại, cứ như thời gian qua còn để lại dấu chân, cứ như lòng mình đã gửi điều gì về đấy. Đó là những con đường có những hàng cây sao (chò nâu) khi vào mùa. Những cánh chò nâu ngủ hoài trên những tán cây xanh mướt. Đợi đến khi gió đi ngang con đường ấy, khe khẽ lay chò nâu dậy. Lúc ấy, chò nâu tha hồ tung cánh, tha hồ mà nô đùa trong vũ điệu xoay vòng. Hàng trăm chiếc chong chóng, hàng trăm đôi cánh tung bay trong gió, tự do…
Có rất nhiều người thích những bông hoa hai cánh, màu nâu biết bay này. Nhưng chắc chỉ có học trò mới nghĩ ra việc, đi nhặt cho đầy một túi những cánh chò nâu rồi kiếm một nơi thật cao để thả chúng xuống, nhìn chúng xoay tròn giữa không trung. Chúng thả những cánh hoa xoay như thả những mơ ước và hy vọng của mình về một cuộc sống hồn nhiên, vô tư lự…
Chò nâu rơi đầy tạo nên những cơn mưa màu nâu miên man theo làn gió mát nhẹ, rơi vô tình lên người những người đi đường mang cảm giác bỡ ngỡ khi ngoái đầu nhìn theo từng nhịp cánh xoay đều, nhiều người đi bộ vô tình giẫm đạp lên chúng tạo nên những âm thanh giòn giòn là lạ.
Nhiều khi lang thang, ngắm những cánh hoa xoay tít đó, tôi hay cũng thả trôi những suy nghĩ của mình. Trong những cánh chò nâu kia, trái nào dành cho hy vọng, mơ ước của tôi; cánh nào là kỷ niệm của những người đã ngắm nhìn nó; trái nào sẽ giữ mãi ở một góc khuất nào đó mà chưa từng có ai nhìn thấy? Ngắm nhìn những cánh hoa xoay thấy cuộc sống dường như đẹp hơn, thị vị hơn, nhẹ nhàng hơn. Vì dù Sài Gòn có quay cuồng, xô bồ, ồn ào thế nào thì chò nâu vẫn cứ rơi, vẫn cứ xoay tròn khi mùa tới, như thời gian vẫn ngân nga khe khẽ.
Như giai điệu dòng chảy của cuộc sống mà tôi muốn lắng nghe…!

Nguyễn Hồ Tân

Nguyễn Hồ Tân